Nhiều người thường lầm tưởng rằng "tâm an" nghĩa là trơ lì cảm xúc, là dửng dưng với mọi biến động cuộc đời, hoặc phải trốn chạy đến một nơi thật tĩnh lặng, không có ai làm phiền. Nhưng thực tế, cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng với đủ mọi cung bậc: vui, buồn, thương, ghét, áp lực và thử thách.
"Không phải không cảm nhận": Bạn vẫn là một con người bằng xương bằng thịt. Bạn vẫn biết đau khi bị tổn thương, biết buồn khi gặp thất bại, biết tức giận khi gặp chuyện bất bình, và biết rung động trước cái đẹp. Bạn không chối bỏ hay đè nén cảm xúc của mình.
"Nhưng không bị cuốn": Đây mới chính là đỉnh cao của sự tu tập tâm thức. Bạn giống như một chiếc mỏ neo vững chắc giữa dòng nước xiết. Sóng gió (hoàn cảnh bên ngoài, lời ra tiếng vào, cảm xúc tiêu cực) có thể ập đến, bạn nhận biết nó đang hiện diện, nhưng bạn không để nó kéo tuột mình đi. Bạn quan sát cơn giận trỗi dậy rồi tan đi, nhìn nỗi buồn đến rồi đi, như những đám mây đi ngang qua bầu trời mà không làm thay đổi bản chất của bầu trời.
Nói một cách hình ảnh, tâm an giống như việc bạn đứng dưới trời mưa nhưng có một chiếc ô che chắn. Bạn vẫn thấy mưa rơi, vẫn nghe tiếng sấm chớp, nhưng bạn không bị ướt sũng và lạnh buốt bởi cơn mưa đó.
Tóm lại: Tâm an không phải là một không gian không có giông bão, mà là sự bình yên ngay giữa lòng dông bão. Đó là khả năng làm chủ phản ứng của chính mình trước mọi hoàn cảnh.
Hư Trúc



